tiết tấu của bài xích hát "Thơ tình cuối mùa thu" vang lên như 1 niềm tin, như 1 lời xác định về một quy giải pháp của tình yêu: vượt qua trăm ngàn thác cộng đồng đời người, tình yêu vẫn trở cần đẹp diệu kỳ.

Tôi thân quen em trong một chiều cuối thu Hà Nội, trời mưa, cả 2 tình cờ trú mưa vào một quán café nhỏ dại bên hồ Tây, cùng ngân nga theo lời hát cùng giai điệu của ca khúc “Thơ tình cuối mùa thu” (thơ Xuân Quỳnh, nhạc Phan Huỳnh Điểu) vọng ra từ bỏ phía quầy bar đối diện.

Bạn đang xem: Chỉ còn tình yêu ở lại

Rồi thì các ngày mon 10 ấy thay đổi ngày của tình yêu với nỗi nhớ, giăng vào không khí xa biện pháp giữa tp. Hà nội - sài Gòn. Chắc rằng bởi nhớ thương yêu cầu năm nào cuối thu tp. Hà nội cũng mưa. Tôi vẫn sút xe long dong qua từng con đường cho nỗi lưu giữ nguôi ngoai, rồi lại giới hạn chân tại một quán bé dại ven hồ Tây, chìm đắm trong giai điệu thân quen mà xúc cảm như đang xuất hiện em mặt mình:

Cuối trời mây trắng cất cánh

Lá tiến thưởng thưa thớt vượt

Phải chăng lá về rừng

Mùa thu đi thuộc lá

Mùa thu ra hải dương cả

Theo dòng nước mênh mông

Mùa thu vàng hoa cúc

Chỉ còn anh và em

Là của mùa thu cũ

Chỉ còn anh và em…

Vẫn là giọng hát ngọt ngào và si mê của Bảo Yến, vẫn là những yêu thương với trăn trở giăng vào không khí những ngày cuối thu, làm rung lên trong thâm tâm người thật các xúc cảm, gửi hồn tín đồ chìm đắm vào một bức tranh của tình thu tràn trề nhung nhớ…

Ta chú ý thấy thời hạn chảy trôi trong cảnh thiết bị (là mây trắng cất cánh về phía cuối trời, là lá đá quý rụng rơi tiễn ngày thu xa khuất), trong cảm nhận (thu theo những con sông dòng suối đổ về biển phệ mênh mông, thu giấu mình vào trong hoa cúc, hanh khô hao rubi lên một mùa nhung nhớ)… tất cả vận động, đổi thay.

Xem thêm: Xá Lợi Phật Chùa Bái Đính - Việt Nam Đón Ngọc Xá Lợi Phật Từ Ấn Độ

“Chỉ còn anh cùng em là của ngày thu cũ”, “chỉ còn anh và em” thuộc lắng lòng từ bỏ vấn, chiêm nghiệm về tình cảm của đôi mình:

Tình ta như sản phẩm cây

Đã yên ổn mùa bão gió

Tình ta như chiếc sông

Đã yên ổn ngày thác lũ

Âm điệu của bài xích hát bất thần vút lên, như 1 niềm tin, như một lời xác định về quy qui định của tình yêu: Đi qua hồ hết bão gió, vượt qua trăm nghìn thác lũ đời người, tình yêu sẽ trở nên đẹp diệu kỳ, nồng dịu và ý nghĩa sâu sắc hơn, để lòng ta thêm yêu thương, trân trọng nhau cùng phần đông thủy phổ biến vững bền…


*
Khi music vang lên là lúc mọi người cảm thấy cuộc sống đời thường nhẹ nhàng, ý nghĩa hơn siêu nhiều 

 Có hầu như chiều tháng 10 lang thang trên con phố ngoại ô, tôi vẫn ngân nga đa số câu hát này, rồi chợt dừng lại hỏi em: “Tình ta liệu “đã lặng mùa bão gió, im mùa thác lũ” không em?”. Em chỉ cười, nép đóng vai tôi thì thầm: “Em không biết, anh ko biết, và có lẽ rằng hai ta không yêu cầu biết. Bởi vì dẫu bão gió thì sản phẩm cây vẫn đã vươn lên, dẫu mưa đồng chí thì mẫu sông vẫn về được với biển lớn lớn. Và mọi “hàng cây”, rất nhiều “dòng sông” của song ta - dẫu chưa bình yên - thì rồi vẫn yên bình - lúc cùng mặt nhau, trao nhau yêu thương thương thật tình rất mực…”. Và em khẽ hát:

Thời gian như ngọn gió

Cùng theo mùa mon năm

Tuổi theo mùa đi mãi

Chỉ còn anh cùng em

Chỉ còn anh cùng em

Cùng tình yêu ở lại...

Phải rồi, “thời gian như ngọn gió” - mùa nối mùa trôi qua, tuổi theo mùa phôi pha, “chỉ còn anh với em” sống lại đón một mùa mới về từ các yêu yêu đương ăm ắp trong lòng: Mùa tình thân thủy thông thường bền vững.

Kìa bao tình yêu mới

Đi qua thuộc heo may

Chỉ còn anh và em

Cùng tình yêu ngơi nghỉ lại

Chỉ còn anh cùng em

Cùng tình yêu sống lại

Điệp khúc “Chỉ còn anh cùng em, cùng tình yêu sinh sống lại” ngân nga xuyên thấu bài hát, tạo thành một gai dây niềm tin son sắt… Dẫu cả khi có những cuộc tình, đều “người yêu mới” cho và đi giữa đời ta - thì vẫn khoác định toàn vẹn còn mãi một ngày thu ở lại trong tâm nhau - ngày thu mà chỗ tim anh và em vẫn ngân nga, giao hòa hồ hết yêu thương thực tâm đích thực. Mà hồ hết điều gì là chân thành, là đích thực như vậy thì sẽ vĩnh cửu cùng tháng năm, qua thời gian cho tới cuối từng đời người… “Thơ tình” viết lên, hát lên vào “cuối mùa thu”, cũng tức là đi mang lại cuối cuộc đời vẫn còn đấy giữ được phần đông yêu mến ngày cũ, mùa cũ ta trao nhau…