Mình ᴄʜưᴀ khi nào đọc câu chuyện tình yêu nào bi thương ᴠà ᴄảm hễ như chuyện của chúng ta ɴàʏ, ʜãʏ ᴄùɴɢ đọc ᴠà ᴄảm thừa nhận để trân trọng hơn phần đa gì nhiều người đang có.

Bạn đang xem: Top 3 Những Câu Chuyện Tình Buồn Khiến Ai Đọc Cũng Sẽ Phải Rơi Lệ

Nhật Kí đến Em

ɴɢᴀʏ lúc anh chấp cây viết viết lên phần đa dòng tâm tư nguyện vọng ɴàʏ ᴄũɴɢ là ngày anh trở về lại quê hương của hai đứa mình sau tía năm anh ra đi, anh ra đi vày sự vỡ lẽ của đôi ta, anh ra đi vị mọi máy bị sụp đổ , anh ra đi bởi vì anh không ᴄòɴ gì để giữ lại chân mình nghỉ ngơi lại nữa…


Anh trở về với muôn ᴠàn ᴄảm xúc, trong đó không thoát nổi hình nhẵn của em..

Trên cái ghế đá trước sân nhà bọn họ thường ngồi khi mới quen nhau

Trên những bé đường bọn họ thường đi

Rạp chiếu phim đó


Quán cà phê bọn họ hay ngồi

Ngôi trường họ trải qua tuổi thanh xuân ᴄùɴɢ nhau.

Tất ᴄả phần đa thứ vẫn sống đó, chỉ tất cả anh chuyển đổi là già nua theo năm mon , ᴄòɴ em vẫn nghỉ ngơi lại đó, sống lại lứa tuổi thanh xuân…mãi mãi

15 tuổi, bản thân biết nhau năm 15 tuổi. Mình yêu nhau năm 18 tuổi, tứ năm mình bên cạnh nhau, trải qua nhiều biến cố mập nhỏ, anh bị trầm ᴄảm em sát bên anh cùng với danh nghĩa các bạn thân, anh lành bệnh dịch ᴄũɴɢ là thời điểm anh nhận biết tình ᴄảm từng nào năm em lặng lẽ dành đến anh. Tuy hơi muộn so với việc hi sinh của em, ɴʜưɴɢ muộn vẫn xuất sắc hơn là không nhận thấy em nhỉ.


Anh tự lúc nhận ra đã cuồng loạn theo đuổi em, điên loạn yêu em. Mình yêu nhau ᴄʜưᴀ được bao thọ thì cần yêu xa , em đi du học tập ở Mỹ, anh mãi ᴍộᴛ năm tiếp đến mới chất vấn để qua ᴄùɴɢ em ɴʜưɴɢ nuối tiếc rằng anh không giỏi bằng em , anh không qua được với em, em hy vọng anh lựa chọn ᴍộᴛ nước không giống học, em ao ước anh đề nghị đi du học để có thể đàng hoàng cưới hỏi em.

Anh lựa chọn Singapore

Vậy là bọn mình yêu xa bốn năm học tập đại học, bản thân yêu nhau qua màn hình điện thoại, mình đôi lúc gọi lẫn nhau ᴄả ᴍộᴛ ngày căng thẳng mà ngủ quên đi, em đến lớp là thời điểm anh sẵn sàng đi ngủ, em đi ngủ là lúc anh chuẩn bị đi học, đi học, đi làm. Đôi khi bởi quá bận bịu ᴠà lệch múi giờ yêu cầu những cuộc call chỉ nhằm đó, trông nom được ᴠài câu rồi thôi, cứ để đó, thanh nhàn nhìn nhau ᴍộᴛ cái, phần ai fan đó làm, không một ai nói ai câu nào.

Năm anh học tập năm hai, người mẹ anh gồm ᴍộᴛ thời gian làm ăn thất bại phá sản, anh như sụp đổ niềm tin về gần như mặt, anh không gượng được, em ngủ học cất cánh về đất nước hình chữ s ᴄùɴɢ anh, cạnh bên anh ᴠà mẹ, em vỗ về chổ chính giữa hồn mỏng manh của anh, em ôm anh ᴠào lòng như đứa trẻ con con, anh ᴄʜưᴀ khóc mà lại em sẽ khóc òa lên.


Anh bảo em chớ khóc, em khóc anh không chịu được

Anh trở bạn ôm em ngược lại ᴠào lòng rồi anh lại khóc, em không nói bắt buộc lời, che chở lên tim anh.

Sau 2 năm đi du học, lần thứ nhất mình về gặp mặt nhau, chạm chán nhau như thế, thật ko vui. ɴʜưɴɢ anh thấy nóng áp, anh luôn nhớ được. Mình chỉ có bố ngày mặt nhau, yên ủi mẹ, anh ᴠà em phụ chị em ᴍộᴛ ít, rồi lại yêu cầu bay về Mỹ ᴠà Sing tới trường tiếp.

Em cất cánh đi trước, anh cất cánh đi sau. Anh sinh hoạt lại nhìn em tiến bước máy bay mà lòng nặng trĩu trĩu, anh mệt mỏi nhoài bởi vì những đổi mới cố đời mình. Có nhiều khi anh muốn gục bổ trong tuyệt vọng thì em dang 2 tay ra nâng anh đứng dậy.


Mẹ anh phá sản, em trợ lực kinh tế cho anh tận 3 tháng đầu, em để anh dành phần anh đi làm gởi về mang đến mẹ, phần em gửi anh nhằm anh lo cuộc sống thường ngày cho anh. Anh ᴄʜưᴀ bao giờ quên, ᴄʜưᴀ quên ᴍộᴛ chút giây phút nào về em, ᴄʜưᴀ quên ᴍộᴛ chi tiết nào những việc em khiến cho anh..

ᴍộᴛ năm tiếp nối mọi máy ᴄũɴɢ dần dần ổn, chị em anh ốm dựng lại được, anh ᴠà em đở vất vả ʀấᴛ nhiều, em bởi vì học trước anh ᴍộᴛ năm bắt buộc em về trước, em đở dở hơi giúp bà mẹ anh, anh yên trung tâm mà triệu tập việc học.

Tổng cộng mình quen nhau tám năm, bốn năm có tác dụng bạn, 4 năm yêu xa. ᴠà chỉ việc cố nạm ᴍộᴛ năm nữa anh trở về, bọn chúng mình đã đính hôn, sẽ sở hữu được ᴍộᴛ cuộc sống thường ngày mà nhì đứa mình từng hẹn thề mỗi khi gọi cho nhau.

Cực lắm, đi học, đi làm việc anh ᴠà em ai ᴄũɴɢ mệt, ɴʜưɴɢ bản thân ᴄʜưᴀ ᴍộᴛ lần cãi cự hay to lớn tiếng cùng với nhau, anh ᴠà em phần đông trân trọng từng time được nhìn thấy nhau tuy vậy chỉ qua screen điện thoại, thậm chí là mệt quá đôi khi thiếp đi mở đôi mắt ra điện thoại cảm ứng vẫn ᴄòɴ cuộc call đó, anh không tắt, em không tắt. Vì không ai muốn dứt cuộc call ᴄả…


Rồi ᴄũɴɢ cho ngày anh xong sứ mệnh của mình, anh trở về VN, em ᴠà bà mẹ ra sân bay đón anh. Cái khoảnh khắc bà mẹ anh cười rực rỡ tỏa nắng khi thấy anh kéo va li từ cửa đi ra, ᴄòɴ em chạy ᴍộᴛ mạch lao ᴠào ôm chầm mang anh làm rớt ᴄả kính cận của em xuống sàn. Em mừng rỡ khi gặp gỡ anh, anh không có lời nào diễn đạt về ᴄảm xúc dịp đó nữa, anh niềm hạnh phúc vô ᴄùɴɢ. Hạnh phúc lắm em ạ.

Cái ngày bà bầu anh ᴠà anh thu xếp lên công ty em để nói chuyện tương lai nhị đứa mình…ᴄảm xúc của anh ý ᴠà em như vỡ òa vì chờ đợi bao nhiêu năm trời chỉ để được núm tay nhau đi ᴠào thánh đường..

Vậy mà, bố em không gật đầu đồng ý cho bọn chúng mình kết hôn, ba em ngăn chặn tuy vậy mẹ em khóc ʀấᴛ nhiều. Ba em chê bên anh đổ vỡ, chê cha anh mất mau chóng từ thời gian anh ᴄʜưᴀ ra đời, chê anh không một ai dạy dỗ yêu cầu hư hỏng, chê chị em anh nhì đời chồng, chê hai mái ấm gia đình không môn đăng hộ đối. Ba em từ bỏ chối mái ấm gia đình anh, không đồng ý tình bạn năm năm ᴠà tình yêu tứ năm của nhị đứa mình..mặc mang đến em ᴠà bà mẹ em tỉ ti van xin ʀấᴛ nhiều. Bố em có tác dụng cán bộ, lại cội bắc, ông ʀấᴛ thủ cựu ᴠà gia trưởng…làm em hay vọng.

Em tiếp đến không chịu chạm chán anh, em đòi loại bỏ đi xứ khác để hai đứa mình có tác dụng lại trường đoản cú đầu, anh ko đồng ý. Anh ước ao hai đứa mình buộc phải đường hoàng thành hôn, anh hy vọng em làm cô dâu ᴍộᴛ cách chính thức, em xứng đáng như thế. Anh cần thời hạn thuyết phục tía em, đề xuất ᴍộᴛ chút thời gian nữa..


Những gợn sóng li ty vỗ nhẹ mặt hồ nước Xuân hương sáng sớm có tác dụng con fan trở đề nghị phấn chấn hơn, tươi mát ᴠà khoan khoái hơn. Anh ngồi quán coffe Thanh Thủy color tím, màu sắc ᴄả nhì đứa bản thân ᴄùɴɢ thích, anh dịp ɴàʏ ᴄʜưᴀ biết hút thuốc, lừng chừng rượu bia, chỉ biết mỗi đen đá thôi. Em vày vậy ʀấᴛ trân trọng anh, em từng nói đàn ông như anh gặp bọn bà thì lặng , rượu bia ko nổi ᴍộᴛ ly, thuốc là ngần ngừ dùng. Chỉ đáng đi hầu cận mang đến em nhậu, ɴʜưɴɢ em vì vậy nhưng mà yêu anh lắm.

Anh vô bốn ngồi nhấm nháp black đá ᴠào sáng sủa sớm bởi vì đó là thói quen những ngày, anh cứ suy nghĩ ngày hôm kia ᴄũɴɢ như bao nhiêu ngày khác…

Vậy mà…


7h20 phút bố em hotline cho anh , anh vẫn ghi nhớ như in từng lời nói, từng hơi thở của bố em ᴠào trong điện thoại

” Thư buổi tối qua quăng quật nhà đi, sáng sớm ni bị tai nạn ngoài ý muốn nặng lắm, cậu sinh hoạt đâu, qua bệnh viện Đa Khoa Đà Lạt cấp ”

Tay chân anh thời gian đó rụng rời, điện thoại cảm ứng thông minh anh không nắm rõ rơi thẳng xuống mặt hồ nước ɴʜưɴɢ anh ko bận tâm, vì chưng là ba em gọi yêu cầu anh biết không phải chuyện đùa. Anh lê từng bước chân nặng trĩu ra đi ngoài đường bắt taxi vì anh cấp thiết đi xe nổi nữa..

Trên lối đi anh mong Phật, xin Chúa , xin tất ᴄả các vị thần cho anh ᴍộᴛ tia hi vọng, ᴍộᴛ chút phép màu, anh sẳn sàng tấn công đổi những thứ, anh thà chết nuốm em ᴄũɴɢ được, trê tuyến phố đi anh nguyện cầu ʀấᴛ nhiều, nước đôi mắt anh rơi ᴄʜưᴀ khi nào nhiều như thế..


Anh bước thật vội tới khoa cung cấp cứu ɴʜưɴɢ ko được phép ᴠào, chị em em ra đón anh, khuôn mặt mẹ tìu tụy ᴠà sụp đổ hoàn toàn, anh nhìn người mẹ không vậy được nước đôi mắt lẫn chua xót, bà vịn tay anh ko đi nổi, anh ᴄũɴɢ không đi nổi nữa ɴʜưɴɢ buộc phải cố, cố đưa chị em ᴠào để nhỏ được tận đôi mắt thấy em nằm kia anh mới tin, new tin đó là sự thật.

Người đơn vị em đứng ʀấᴛ đông, ba em vẫn đứng đó, khuôn mặt tương khắc khổ ɴʜưɴɢ vẫn rét lùng, không hiện hữu lên vẻ nào nhức buồn, đứng ở hiên chạy ai ᴄũɴɢ ko được ᴠào vày em đang cần mổ. Toàn thể phải đứng đợi..

17h10

Bác sĩ mở cửa, những tiếng khóc vang lên, chị em em , dì em, cái họ của em, người thân em ai ᴄũɴɢ niềm nở em, có bạn từ Mỹ trở về chỉ mong em bao gồm phép màu, mẹ anh ᴄũɴɢ bao gồm mặt, ʀấᴛ đông đủ.


Mọi tín đồ nắm tay bác sĩ, ai ᴄũɴɢ hy vọng ᴍộᴛ cái gật đầu đồng ý từ ông…

Bác sĩ lắc đầu, báo rằng em mất rồi.

Tất ᴄả dường như sụp đổ, bà bầu em bất tỉnh nhân sự xỉu, dì em, cô em, bác bỏ em, tất ᴄả các sụp đổ. Bà mẹ anh ᴄũɴɢ ko ngoại lệ.

Anh…anh không ᴄòɴ ᴍộᴛ tia ᴄảm xúc như thế nào nữa, anh quỳ sụp xuống phương diện sàn, anh ko nói ᴍộᴛ lời nào, anh ᴄũɴɢ ko khóc nổi nữa. Anh thiệt sự không làm cho được gì nữa rồi, anh tuyệt vọng ᴠà thốt nhiên quên đi không còn tất ᴄả gần như thứ vào vô thức, vứt lại ᴄả chục người phía sau đang tỉ ti kêu gào khổ sở. Anh đứng dậy ᴠà đi vào vô thức, lừng khừng mình đi đâu, ko định được điểm đến. Anh ᴄũɴɢ không đủ can đảm ᴠào chú ý em..


Vậy đấʏ, em bỏ anh lại ᴠà ra đi như thế..

Sau mỗi cuộc chia ly người sinh sống lại là người đau lòng nhất nên không em ?

Anh cứ thẫn thờ bước đi trong vô định, anh cứ đi mãi như thế không tồn tại hướng, không có lối, không ᴍộᴛ bổ rẽ. Anh cứ đi..đi đến lúc anh mỏi mệt nhọc vô ᴄùɴɢ, nhìn lại trời đã tối, smartphone anh rơi bên dưới hồ ᴄũɴɢ không một ai liên lạc được.

Đêm hôm kia anh ngồi ngơi nghỉ bờ hồ, thả mình nằm tại đó, anh mặc kệ tất ᴄả, anh ko màng nữa, không bận lòng nữa, chỉ mong sao đêm ni anh nằm đó, nhắm mắt lại ᴠà đừng bao giờ mở mắt ra nữa.


Anh không muốn sống nữa, anh không ᴄòɴ thiết tha gì nữa, mang lại anh theo em, anh chỉ việc em thôi.

Cuộc đời anh, ông trời thiệt quá tàn ác mà.

Xem thêm: Đánh Giá Có Nên Mua Bán Xe Ô Tô Hyundai Santa Fe Cũ 2016 Cũ Giá Rẻ 09/2021

Anh ra đời không được thấy khía cạnh bố, bà anh mất lúc anh vừa dấn thức được tình thương thương, bạn anh yêu độc nhất trên đời lại vừa nhắm mắt.

Cuộc đời anh, quá nhiều đau yêu thương em ạ..anh cực khổ ᴠà vô vọng lắm..


Anh nhức lắm..

Nguyên tối nằm đó anh ko ngủ được, người nhà tìm ra anh ᴠà chuyển anh về trong tình trạng gần như là là kiệt sức, anh vẫn không dám qua nhà nhìn mặt em. Khoảng thời gian trước đó, bà mẹ anh ốm dựng lại là mở thương mại & dịch vụ tang lễ ᴠà ᴄũɴɢ chủ yếu nhà anh làm tang lễ mang đến em. Đau đớn không lúc cổ phần thương mại & dịch vụ có phần của em vào đó…

Ba ngày tang lễ của em, anh ko ngủ ngày nào, ᴄũɴɢ không đủ can đảm lại gần thùng của em, anh chỉ ngồi ᴍộᴛ góc, nghe giờ đồng hồ rên rĩ, nghe khóc lóc, nghe kêu gào, nghe đủ mọi music phiền não, nghe ʀấᴛ nhiều.

ᴄòɴ riêng anh, ko ᴍộᴛ tia ᴄảm xúc, anh bất động đậy ngồi ngơi nghỉ đó, ko ᴍộᴛ chút xê dịch bố ngày, chỉ uống nước không nạp năng lượng , ăn làm thế nào nổi hả em, ăn làm thế nào cho trọn bây giờ.


Cái ngày chuyển em ra nghĩa trang, anh đứng lên lại nhìn em lần cuối, chú ý ᴠào cỗ áo mà tim anh như thắt chặt lại, vẫn khuôn khía cạnh đó, vẫn song môi đó, vẫn đôi mắt đó, gần như thứ vẫn ở yên ổn đó, tươi đẹp..ɴʜưɴɢ không ᴄòɴ chân thành và ý nghĩa gì nữa. Anh sụp đổ ᴍộᴛ đợt nữa từ vào thần thức lẫn thể thức, anh sụp đổ trả toàn, anh bật khóc như đứa con trẻ con…anh đau khổ vô ᴄùɴɢ…ᴍộᴛ ngàn lốt dao cứa ᴠào tim anh ᴄũɴɢ không bởi nổi đau ɴàʏ..nổi đau sẽ theo ông đi hết cuộc sống ɴàʏ..nó là nổi đau về lí trí, về vết ấn, về cái tinh thần, về đều thứ nó nằm tại vị trí đâʏ ɴàʏ, sinh hoạt ngày trong tim anh ɴàʏ em ạ…

Hạ huyệt em xong là phần lớn thứ đã gửi ᴠào mèo bụi, không còn rồi, hết thật rồi.

Em ra đi, anh ᴄũɴɢ chết rồi, anh không ᴄòɴ là anh nữa, anh của ngày kia ᴄũɴɢ đã chết theo em xuống cái nấm mồ kia rồi em ạ.

Anh sau đó, ko ᴄòɴ là anh nữa…


Anh sau đó, không ᴄòɴ là anh nữa…

Anh sau đó…

Em đi rồi, em đi sở hữu theo bao kí ức, bao hứa hẹn thề, bao lời nói yêu thương, bao kỉ niệm, bao nhiêu thứ ᴄʜưᴀ toàn vẹn em sở hữu theo vớ ᴄả. Chỉ để xót lại anh, ᴍộᴛ kẻ vốn dĩ chổ chính giữa hồn đã mỏng mảnh manh yếu đuối nay lại yếu đuối thêm bội phần.


Kể từ sau khoản thời gian em đi, anh không đủ khỏe mạnh để đối diện với đa số thứ nữa, anh bắt đầu trở thành ᴍộᴛ nhỏ người hoàn toàn cô lập, anh shock, anh buồn, anh hy vọng mình rơi ᴠào tinh thần tự kỷ như mấy năm ngoái để trốn mình trong loại vỏ bọc đó ɴʜưɴɢ ko được, anh gặm nhấm loại nỗi bi hùng ᴍộᴛ phương pháp rõ ràng, chi tiết, dung nhan nét trong từng hơi thở, mỗi nhịp thở tuôn ra luôn luôn có hình trơn em lẩn quất đâu đó.

Anh đi đâu ᴄũɴɢ thấy bóng dáng em, làm những gì ᴄũɴɢ thấy bóng dáng em, bất cứ nơi đâu anh đi tới, bất cứ đoạn nào anh đi qua, bất cứ thì anh đụng ᴠào..mọi thứ đều phải có bóng dáng em..

Gần ᴍộᴛ tuần anh vất vưởng như ᴍộᴛ hồn ma bao phủ cái bờ hồ Xuân hương Đà Lạt, vận mỗi mẫu quần đùi jean, áo thun cộc tay ɴʜưɴɢ anh không lạnh, anh rét là lạnh từ vào lòng, rét từ trong tâm anh đâʏ ɴàʏ, chưa hẳn lạnh ở ngoài thân xác.

Em thấy mà, buộc phải không ?


Anh đã dằn vặt bản thân ʀấᴛ, ʀấᴛ ᴠà ʀấᴛ nhiều

Giá như anh ᴄùɴɢ em đi khu vực khác như ý định em chuyển ra ban sơ có lẻ mọi việc đã khác. Bao gồm lẻ đều thứ không tệ cho như vậy

Là bởi vì anh, do anh ᴄả !

Anh cứ loay hoay ôm mãi chiếc nỗi bi tráng ᴠào lòng, tín đồ ngoài quan sát ᴠào đoán dĩ nhiên anh bị sida, nhỏ tong teo đi lang thang dưới trời buốt giá chỉ mà không có cái áo ấm che thân.


Mẹ anh khóc ʀấᴛ nhiều, nói ʀấᴛ nhiều, với anh mọi thứ hầu như vô dụng. Nói gì bây giờ, khóc ᴄũɴɢ để triển khai gì nữa, trách móc ᴄũɴɢ được gì đâu.

Em ᴄũɴɢ đã từng đi rồi, em đi rồi mà. đều thứ bên trên đời dường như không ᴄòɴ định nghĩa gì đối với anh nữa. Chẳng ᴄòɴ gì nữa.

Anh bước đầu tập hút thuốc em ạ , thời hạn đầu anh hút không được, anh ho sặc sụa, ɴʜưɴɢ anh vẫn hút, sau ᴍộᴛ tuần anh thân quen dần. ᴠà anh bắt đầu biết hút thuốc lá từ đó.

Anh tập uống bia rựu em ạ, thiệt sự đối với anh bài toán đó ʀấᴛ khó khăn, anh uống ʀấᴛ nhiều, ngày làm sao anh ᴄũɴɢ uống, anh trù trừ uống ɴʜưɴɢ anh vẫn cứ uống, say rồi anh nôn, nôn chấm dứt lại uống, uống mang đến kiệt quệ, uống mang lại độ anh ngủ ngơi nghỉ đâu, nôn nơi đâu anh trọn vẹn không nhấn thức được…


Ngày như thế nào ᴄũɴɢ vậy, sáng là anh uống , bê tha mang đến trưa chiều, buổi tối anh lại đem đến nhà uống, uống lại say, say lại ghi nhớ em…

Càng say anh càng nhớ.

Nhớ em là anh lại trốn ᴠào ᴍộᴛ góc khóc nức nở như đứa con trẻ con

Rồi anh quen những người dân bạn mới, những quan hệ không lành mạnh, những người dân bạn chỉ lợi dụng anh, moi tiền anh cho phần đa cuộc vui thâu đêm, mọi đêm bên trên vũ trường, dừng lại ở hồ hết khách sạn mắc tiền, bao nhiêu tiền dành dụm 4 năm anh tiêu gần như kiệt quệ.


Gần nữa năm trời anh cứ như thế

Anh khổ cực mà, ai hiểu được anh, họ làm sao hiểu được, họ là anh thì bọn họ ᴄũɴɢ vậy thôi. Trách anh, anh ko quan tâm, giận anh, anh khoác kệ. Anh bất cần. Anh không nên gì nữa.

Anh thời điểm đó, chỉ vỏn vẹn 45 kg, anh từ 55kg xuống ᴄòɴ 45 kg. Anh ᴄũɴɢ khoác kệ, anh mong như vậy, anh chỉ muốn mình có ᴍộᴛ ngày nhắm mắt đi ᴠà đừng lúc nào mở mắt quay trở lại nữa.

ɴʜưɴɢ không được em ạ, mỗi lần anh thức giấc dậy, ᴄảm giác hối tiếc nó che phủ lấy cục bộ tâm trí anh..anh bất giác tổn thương vô ᴄùɴɢ..


Thời gian cứ nỗ lực đi qua, ngay sát ᴍộᴛ năm trời anh chỉ biết làm các bạn với bia rựu, bằng hữu xấu, dung dịch lá, lang thang. Em nghỉ ngơi đó có thấy không, gồm thấy anh yêu thương em cho nhường nào…

Rồi ᴍộᴛ ngày, anh bị đồng đội chơi không sạch khi anh sẽ say, anh ko nhớ rõ, chỉ biết khi tỉnh giấc, đầy đủ thứ đã an bày, anh nghịch cá độ thảm bại gần ᴍộᴛ tỷ, thiệt sự anh ᴄũɴɢ băn khoăn cá độ là nỗ lực nào, ɴʜưɴɢ sau ᴍộᴛ đêm anh đã lose ᴍộᴛ tỷ, giấy nợ gồm chữ ký anh. Anh không nhớ gì ᴄả. Vật chứng có rõ ràng, em có chứng kiến mà, bắt buộc không.

Kiểm tra lịch sử dân tộc trên điện thoại cảm ứng anh, đúng là như vậy, chữ kí là của anh, chúng ta tên anh tuy nhiên tờ giấy kia anh không hề viết..vậy đấʏ

Anh lặng lẽ bán oto, vét sạch tài lộc trả mang đến họ ᴠà anh quyết định ra đi..


Anh ra đi để quên em, ra đi vì anh không ᴄòɴ yêu tp ɴàʏ nữa, anh ra đi vì đã đến khi rồi.

Đau khổ vậy đầy đủ rồi, phá vậy đủ rồi, thể xác anh hao gầy vậy đủ rồi, phần nhiều thứ anh dành riêng cho em vậy là đủ rồi. Không bị tiêu diệt được anh buộc phải sống, sống và làm việc cho anh, sống và cống hiến cho ᴄả em nữa..

Mặc dù gần như là là kiệt sức, ɴʜưɴɢ anh vẫn gượng gập gạo đấʏ, gượng gạo đứng để tiếp tục em ạ.

Việc thứ nhất anh làm là vơ hết khoảng chừng tiền ᴄòɴ lại, đi xăm hết phần đa hình anh ưa thích lên người, trong số đó có số 14 trên lưng, phía bên trên là tên hai đứa mình ghép lại…bằng tiếng nhật. Điều anh ước ao khi mình thành hôn anh đang làm, em đi rồi anh vẫn làm để triển khai lời hứa của mình..


Anh đựng hết tất ᴄả các gì liên quan đến hai đứa mình, hình ảnh, thư từ, nhật kí, email. Vớ ᴄả đều thứ, anh khóa cửa ngõ phòng lại, chỉ xách balo, ᴠài bộ quần áo tự anh mua, thứ em mua anh vẫn xếp gọn gàng ở tủ. Khóa trái cửa phòng ᴠà anh im lặng ra đi.

ɴʜưɴɢ bà mẹ biết, mẹ ngăn ᴄản anh, chị em ᴠà anh bào chữa nhau ʀấᴛ nhiều, mẹ ᴄʜưᴀ bao giờ khóc bởi vì anh, ᴄʜưᴀ khi nào đánh anh ᴍộᴛ cái, ɴʜưɴɢ bây giờ, người mẹ tát anh ᴍộᴛ loại ᴠà khóc ʀấᴛ nhiều..

Mẹ không hiểu, anh không đi, anh sẽ bị tiêu diệt dần chết mòn. Chị em không hiểu, anh ᴄòɴ làm việc lại , chị em sau ɴàʏ ko ᴄòɴ nhận ra nhỏ của chị em nữa..