Đêm tân hôn, tôi chẳng chờ đợi, chẳng có xúc cảm gì, nhưng mà chiều lòng ông chồng nên tôi vẫn mặc bộ váy ngủ mà ck tôi download tặng. Với đêm đó, tôi đã bằng lòng trở thành “đàn bà”...

Bạn đang xem: Câu chuyện tình cảm của les ~ xem đề tài: cau chuyen tinh cam cua les

Đám cưới của mình được ra mắt vào một ngày mùa thu, gồm nắng nhạt cùng gió nhẹ, và chú rể của tôi không phải là 1 người đàn bà như giữa những giấc mơ tôi vẫn mơ tôi vẫn gặp phải, mà đó là một người bọn ông thiết yếu hiệu.

Bố bà bầu tôi là người vui thăng hoa nhất bởi vì đã “đẩy” được trái bom nổ chậm thoát ra khỏi nhà, còn tôi thì lại chẳng cảm thấy vui mừng gì. Thậm chí, tôi còn chẳng mua bán, tìm sửa gì đến đám cưới.Đêm tân hôn, tôi chẳng hóng đợi, chẳng có xúc cảm gì, nhưng chiều lòng chồng nên tôi vẫn mặc cỗ váy ngủ mà chồng tôi cài tặng. Với đêm đó, tôi đã xác nhận trở thành “đàn bà”. Chồng tôi sung sướng lắm, vày anh không lúc nào nghĩ rằng tôi còn “trinh tiết”.

Hạnh phúc vày cưới được một người vợ ngoan ngoãn, thiết yếu chuyên cần sau đám cưới, ck tôi càng yêu thương tôi nhiều hơn, cùng lúc nào cũng coi tôi như 1 thứ bảo vật của riêng mình. Anh thú nhận, đã làm tình cùng với một vài ba cô người yêu trước đó, tuy nhiên chẳng ai anh cảm giác “yên tâm” với mãn nguyện như bà xã mình.Còn tôi, tôi chẳng bao gồm một tý cảm hứng yêu đương, ân ái nào, nhưng lại tôi biết địa điểm của một người vợ phải như thế nào, phải tôi cứ ngoan ngoãn nhằm anh muốn làm gì thì làm. Nhiều khi, tôi còn vờ vịt tỏ ra mình vô cùng mãn nguyện và hạnh phúc lắm.Nhưng sau sự mãn nguyện và hạnh phúc ấy là cả một nỗi đau không sao có thể biểu đạt nổi. Tôi cũng lần chần mình phải biểu đạt lại như thế nào để các bạn hiểu được cảm giác của tôi, chỉ biết nói rằng điều đó thật sự lớn khiếp. Và tôi luôn sợ hãi khi nhớ mang đến cảnh ân ái với chồng, và giây phút giả vờ như đang khôn xiết mãn nguyện.Tôi đã rơi vào cảnh tình trạng bức xúc trầm trọng. Sau giờ làm, tôi không đủ can đảm về nhà, bởi tôi sợ ánh mắt âu yếm của ông chồng nhìn mình, với tôi sợ ông chồng tôi lại sờ soạng cả người tôi, xúc cảm đó thật ớn lạnh. Cứ như thế, thi thoảng tôi lại đi lang thang sau giờ đồng hồ làm, và thay tình về nhà thật muộn, để chồng tôi không còn yêu mến tôi nữa.Nhưng anh là một trong những người chồng, một người đàn ông tốt nhất có thể trên đời nhưng mà tôi biết được, cần tôi càng như thế, anh lại càng dịu dàng tôi hơn, vì nhận định rằng tôi phải thao tác làm việc vất vả cần về muộn.

Xem thêm: 3 Người Tình Màn Ảnh Toàn "Thứ Dữ" Của Mai Tài Phến Em Gái Mưa

Anh đề nghị được đón tôi sau giờ làm, không còn cách làm sao khác, tôi đành phải về nhà đúng giờ, và đồng ý làm một người bà xã ngoan ngoãn, luôn làm cho ông chồng mãn nguyện.Rồi tôi cũng có bầu, chồng tôi vui lắm. Tôi cũng vui, nhưng không hẳn vui vì chưng sắp làm cho mẹ, cơ mà vui vì có thể đây là tại sao để tôi “cấm vận” cùng với anh vào một thời hạn dài. Tôi giả dối anh, bác bỏ sĩ bảo khung người của tôi ko được khỏe, lại đã nhiều tuổi rồi new mang thai con đầu lòng (lúc ấy tôi 30 tuổi) chính vì vậy phải tránh kỵ “chuyện ấy” mang lại tận cơ hội sinh nở. ông chồng tôi chấp nhận, anh bảo “Anh sẽ làm cho được, vì bà xã con”.Thế là trường đoản cú nay, sau giờ có tác dụng tôi rất có thể yên tâm trở về quê hương mà không sợ hãi bị ông xã quấy rối. Cuộc sống thường ngày của tôi từ bây giờ là thỏa mái nhất. Cơ mà cũng chẳng kéo dãn được bao lâu, vì chưng sau 9 tháng, tôi đã có mặt một nhỏ bé gái, và khi nhỏ tôi vừa tròn một tháng tuổi, cũng chính là lúc chồng tôi ban đầu đòi hỏi mạnh dạn về “chuyện ấy”.

*

Tôi cũng không dám chống cự, vày tôi biết, hơn 10 mon qua chồng tôi sẽ “nhịn” và anh chắc chắn là cũng sẽ không còn qua lại với cùng 1 người đàn bà nào khác ngoài vk trong suốt thời gian ấy.Giá như tôi là 1 trong những người bầy bà bình thường, chắc hẳn tôi phải niềm hạnh phúc lắm về điều này. Nhưng vị tôi là les, nên điều đó với tôi thật bự khiếp. Tôi sợ ở mặt chồng, tôi hại phải vờ vịt mãn nguyện và hạnh phúc với tình thương của ông chồng và cuộc sống mình đã có.

Tôi ý muốn trở thành một người bọn bà tồi tệ, ko ra gì để ông xã tôi khinh ghét tôi, và không còn yêu thương, không hề muốn sống cùng tôi nữa.Tôi thuê bạn giúp câu hỏi về công ty và quăng quật bê con cái. Thấy bạn ta bảo, “Tình yêu thương của người đàn ông ban đầu từ cái dạ dày”, nên tôi cũng từ bỏ luôn việc nấu cơm trắng cho chồng ăn, và không nấu số đông món ăn uống anh thích… Nhưng ck tôi không hiểu nhiều ý vật dụng của tôi. Chính vì thế anh ra sức răn dạy can, và thủ thỉ với bố mẹ tôi, nhờ họ khuyên phụ nữ mình, vày anh bảo, anh ý muốn giữ gìn hạnh phúc gia đình.Bố người mẹ tôi lại khóc lóc, van xin tôi hãy quan tâm đến chồng, bé và giữ niềm hạnh phúc gia đình. Tôi thương tía mẹ, tuổi vẫn già nhưng vẫn buộc phải đau đáu lo cho cuộc sống thường ngày của tôi, yêu cầu thử cố gắng thêm.Tôi lại cố ý làm tốt vai trò của một người bà xã ngoan, biết chuyên con, chiều chồng,…nhưng chẳng được bao lâu, tôi lại cảm xúc chán ngán với cuộc sống đời thường giả dối đó. Tôi ao ước sống cuộc sống của chủ yếu mình- một less thực sự, và không muốn liên tục che che thân phận của bản thân thêm.Một lần nữa, tôi lại biến đổi một người thanh nữ tồi tệ. Cùng lần này, tôi vẫn quyết tâm. Vì chưng tôi biết, trường hợp cứ sống mang dối như vậy này, tôi đã là người buồn bã nhất vì không đủ can đảm sống thiệt với chủ yếu mình, hơn nữa, tôi cũng không đưa về hạnh phúc cho chồng mình được.Nhưng để ông xã rời xa tôi, điều này thật khó khăn vô cùng. Không thể cách như thế nào khác, tôi sẽ nói thiệt thân phận của bản thân với một người đồng bọn từ hồi học tập đại học, và nhờ anh ta đóng giả làm fan tình của tôi, mục tiêu để ck tôi biết chuyện nhưng rời quăng quật tôi. Người chúng ta này đã đồng ý.Từ hôm đó, tôi ăn mặc diện hơn, trang điểm kỹ hơn, và xịt nước hoa liên tục hơn khi ra khỏi nhà. Tôi cầm tình mua sắm nhiều hơn, và đi sớm, về muộn nhiều hơn để ông chồng tôi để ý.

Anh là 1 trong những người ck tốt, nên một cầm cố đổi nhỏ dại của bà xã anh cũng phát hiện nay ra. Anh “cảnh cáo” tôi, dẫu vậy càng như thế, tôi lại càng làm tới.